Cửa Hiệu Sách Nhỏ Đã Cứu Mình Khi Ông Mất

Shutterstock

Mình luôn sống cùng ông trước đó vì mình không thể tự bươn chải (do không có bằng cao đẳng tại thời gian ấy, và vừa bắt đầu kinh doanh nhỏ). Nhưng cũng đúng nếu bạn sống cùng gia đình mình và chăm nom lẫn nhau. Có lẽ mình cũng nên đề cập ông bà đã giúp nuôi mình lớn khôn và tình yêu của mình với họ là tuyệt đối. Nên khi bạn mình tìm thấy một căn hộ chung cư hai phòng ngủ cả hai có thể chi trả, mọi thứ khá lạ lùng nhưng vẫn nhẹ nhõm khi mình cuối cùng có thể tự lập.

Một tuần sau khi mình dọn ra khỏi nhà, mình bắt gặp ông đang nằm dưới sàn trong phòng ngủ cũ của mình, vô thức và không thể ngồi dậy.

Thế là mình dành mùa hè độc lập đầu tiên ra vào bệnh viện khi ông đang được chèn máy trợ thở trong trạng thái hôn mê vì COPD – chứng viêm phổi phức tạp. Mình thường đến bệnh viện trước khi đi làm để trò chuyện cùng ông và ông sẽ không cảm thấy cô đơn. Và sau đó mình đến công ty. Rồi lại quay về bệnh viện. Về nhà. Đến bệnh viện. Công ty. Lặp lại. Ngày mình quyết định dừng máy trợ thở và rời xa hình tượng người cha duy nhất mình từng biết từ khi còn là một cô bé gái cũng chính là ngày ông tỉnh dậy.

Ông được chuyển đến khoa hồi sức phía bắc khu viện, và mình dành mọi cuối tuần của hết mùa hè và thu ở bên cạnh ông và trò chuyện cùng ông. Nhưng ông là một người thích ngủ (tôi cũng vậy – tính ngủ ngày trong máu của dòng họ tôi), nên đôi lúc tôi có cả tiếng ở vùng ngoại ô Chicago xa lạ trước khi mình quay về bệnh viện với ông. Hàng giờ lo lắng ông có chuyện gì không, và hàng giờ làm bản thân xao nhãng trước những suy nghĩ tiêu cực.

Nên tôi quyết định thực hiện đặt một nhiệm vụ cho mình.

Một trong những tác phẩm tôi yêu thích nhất khi còn bé là tác phẩm Animorphs của K.A. Applegate. Mình có thể huyên thuyên về sự thông minh của những series truyện khoa học viễn tưởng hàng giờ! Nào là cốt truyện, sự phát triển nhân vật, và những trận tranh luận nãy lửa về chiến tranh và rối loạn tâm lý,…tất cả đều để lại một ảnh hưởng sâu sắc và đáng nhớ trong mình, giúp mình trở thành một con người và một cây bút trẻ như ngày nay. Series có cỡ chừng 54 cuốn sách và vài sách đi kèm, và mình chưa bao giờ mua được tất cả sách trong bộ vì chưa đủ tiền. Thêm nữa chúng cũng hết được xuất bản. Vậy tại sao mình không mua chúng trên Amazon? Ừ thì, nếu bạn sẵn sàng chi trả $15 (~350k) tiền vận chuyển cho một cuốn sách mà các tiệm sách cũ San Francisco đều có.

Hoặc mình cũng có thể kiểm tra tại các hiệu sách cũ tư nhân tại ngoại ô Chicago.

Thử thách bắt đầu.

Mỗi Thứ bảy và Chủ nhật tôi lái xe về phía Bắc thăm ông, và tôi sử dụng thời gian suy sụp của mình để lái xe đến những hiệu sách này truy tìm ấn bản của Animorphs. Mỗi lần ghé hiệu sách nào mình không chỉ hào hứng vì đó là một hiệu sách mới; mình còn hào hứng vì mình sẽ không biết được mình sẽ tìm thấy gì bên trong. Những cuốn sách trong bộ truyện là tuổi thơ của mình, và chỉ cần thấy chúng trước mặt và lật qua từng trang sách sẽ lập tức kéo mình quay trở về chính xác những ngày tháng tuyệt vời cùng với những nhân vật mình thực sự yêu thích…và thoát khỏi cái hiện thực về tình trạng của ông.

Mình ghé thăm những hiệu sách như The Frugal Muse tại Darien, The Book Table tại Oak Park, Paperback Trading Company tại Oak Lawn, và một hiệu sách cũ nhỏ tại nơi mình sống khi bé. Không giống như bạn bước vào một hiệu sách lớn mà bạn đều biết mọi thứ ở đâu để tìm. Mỗi lần ghé hiệu sách nào là một trải nghiệm độc đáo. Mỗi cánh cửa mới mở ra một cơ hội để tìm thấy Animorphs và tôi sẽ càng gần sưu tập trọn bộ.

Không phải lúc nào mình cũng tìm thấy. Bộ sưu tập của mình tới giờ cũng chưa hoàn chỉnh, nhưng thực sự nó không quan trọng. Đặt mục tiêu những cuốn sách quý giá ấy cho mình giữa một thời gian khó khăn giúp mình cảm thấy vững vàng hơn và có thể đối mặt với những khó khăn hay thử thách sắp tới. Mỗi hiệu sách mình ghé thăm đều hồi sức cho mình bằng việc cho mình thời gian cho bản thân, một nhiệm vụ vui vẻ để thực hiện, và từng hàng từng hàng những cuốn sách cũ và mới để tìm kiếm. Nhiều lúc mình đến khu vực sách tội phạm, cố gắng nhớ những tác phẩm Ann Rule nào ông đã đọc qua để mình không mua trùng khi tặng ông (vì ông đã quyên góp sách sau khi đọc xong chúng). Có điều gì đó rất tuyệt vời ở tất cả những hiệu sách này, nhưng có điều gì rất độc đáo giữa những hiệu sách truyện cũ khi chúng mang lại những trải nghiệm thân mật hơn với mình. Và trải nghiệm ấy đã giúp mình minh mẫn trong những tháng ngày buồn bã.

Ông mình mất vào mùa hè ấy. Thời gian ấy mình rất buồn, suy sụp, nhưng cân bằng hơn bởi khoảng thời gian ông và mình cùng nhau trò chuyện tại bệnh viện. Và mình biết, nếu mình không đặt ra mục tiêu trong mùa hè ấy, mình sẽ có một quả banh trầm cảm và lo lắng trong lồng ngực. Mình sẽ không thể trở thành đứa cháu gái mà ông cần.

Đối với mình, không có bất kỳ lượng internet nào có thể thay thế điều những cửa hiệu sách cũ đã mang lại cho mình. Và chỉ vì lý do ấy, những hiệu sách cũ sẽ luôn giữ vị trí quan trọng trong tim mình.

Theo Melissa Baron

Trả lời

Loading…

0