Hài Hước, Dí Dỏm Và “Seriously…I’m Kidding”

Đọc tác phẩm Seriously…I’m Kidding của Ellen DeGeneres cũng giống như bạn có một cuộc trò chuyện trực tiếp chỉ hai người, Ellen và bạn. Seriously…I’m Kidding hài hước, ngọt ngào và lạ lùng, với những quan điểm tích cực về cuộc sống – những quan điểm đã trở thành dấu ấn của hình tượng Ellen những năm qua. Sách cũng có những phần đi sâu vào những điều vô nghĩa, có thể làm bạn bật cười và có thể trở thành một trong những kịch bản chương trình tuyệt vời nếu đó là talkshow của Ellen. Nhìn chung, Seriously…I’m Kidding là một cuốn sách hay, vui vẻ và lạc quan mà không giáo điều như những tác phẩm cùng thể loại. Đó là Ellen, trên những trang giấy, trò chuyện cùng bạn.

Có một số chương hoàn toàn ngẫu nhiên. Một chương bạn có thể hình dung hình tượng nhân vật cô cá Dory trong phim Finding Nemo của Ellen đang dẫn ở một số đoạn văn, với những ý văn lạc đề và những lời chốt ngây ngô. Ví dụ trong một chương tên là “Ideas”, Ellen kể về mọi thứ từ nụ cười đến phi hành gia. Dường như, Ellen đang muốn lặp lại quá trình động não của bộ não chúng ta, cách mà những ý tưởng dẫn từ ý tưởng này đến ý tưởng khác mà không cần quá nhiều mối liên kết. Ngoại trừ trong trường hợp này, khi đặt vào một góc nhìn dí dỏm và hài kịch thì quá trình động não lại hài hước hơn hẳn, và câu kết, “I’m sorry, maybe I shouldn’t have written this chapter,” lại càng khiến đọc giả bất ngờ và sảng khoái hơn nữa.

Những chương khác, như “For the Teenagers” và “Magic,” lại ít dí dỏm hơn, có những câu đùa, và bạn sẽ cười khúc khích khi đọc, nhưng sẽ rất khó có thể nhớ sau khi đã lật trang. Những chương này hoàn toàn trái ngược với một số chương rất tuyệt vời trong sách. Như là “How to Be a Supermodel,” một cuốn sách hướng dẫn dựa trên khoảng thời gian Ellen được trải nghiệm làm người mẫu Cover Girl. Những mẹo trong chương rất sắc bén và đầy hữu ích, những viên ngọc quý:

One: The Look
Always look like you’re angry at the universe for making you too pretty.

Ellen càng ngày càng trở nên tuyệt vời ở những chương nghiêm túc hơn hẳn. Cô không cho phép bản thân mình trở thành như Oprah, luôn giữ mình lại với một vài lời nói châm biếm khi bản thân bắt đầu thuyết giảng. Kết quả là ta có một người phụ nữ luôn sợ trước cảm xúc buồn rầu, và một người hô biến những lời khuyên của mình thành sự hài hước. Và cũng vì điều này, trong nhiều ví dụ trên, sự hài hước của Ellen thực sự nâng cao tầm ảnh hưởng của những lời khuyên, và giúp chúng ta cảm nhận được nhiều hơn những gì mình nghĩ.

Ví dụ như một chương đáng suy ngẫm về ý nghĩa cuộc sống. Ellen quan sát rằng mọi người đều không đồng tình với bản chất của sự hạnh phúc – một số người nói rằng chúng ta nên sống mỗi ngày như thể đó là ngày đầu tiên, nhưng những người khác lại nói rằng chúng ta nên sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng. Thật phức tạp, Ellen thừa nhận, sau đó cô nhanh chóng chốt một câu rằng, “Either way you should probably have a diaper on.” (Tạm dịch: Dù cách nào đi nữa, có lẽ bạn luôn nên mặc tả.) Một ý tốt, một câu đùa nhanh, và một lời nhắc nhở là những cách tìm kiếm hạnh phúc ở trên thật ngớ ngẩn.

Chương “Labels” của Ellen là chương nghiêm túc nhất. Ngoại trừ vài câu đùa về Cover Girl và rạp chiếu nhạc kịch, Ellen nhớ về khoảng thời gian cô bị đóng mác (labelled). Trong một đoạn cực kỳ đáng nhớ, cô thừa nhận rằng,

It didn’t occur to me that when I announced I was gay I would have to clarify just how gay I am. What does it matter? What does it mean? All I can say is I’m gay enough for me.

Và một trong những chương yêu thích nhất của Tino, “What Would Jesus Do?” Ellen kể về những trắc nghiệm trong các tờ tạp chí và văn hóa phê bình của chúng ta. Cũng giống như chương về ý nghĩa cuộc sống, Ellen đổi từ sự quan sát thấu đáo thành một suy nghĩ dí dỏm và quay trở về quan sát xuyên suốt chương này. Khi nhắc về bài trắc nghiệm trong tạp chí hỏi rằng “Chiếc đầm hồng – nên hay không nên?” Ellen nói rằng:

Who cares? If you want to wear a pink dress, wear a pink dress. It doesn’t matter what other people think. One hundred percent of the people polled could say a pink dress is a “do” and guess what? I still ain’t wearing one.

Sự độc lập và tự tin của Ellen là một trong những điều khiến cô thành tấm gương xuất sắc cho tất cả chúng ta. Đoạn văn khiến Tino phải vỗ tay là:

All these polls do is make everyone so judgmental. And I don’t believe in judgment. Unless is judgment of judgment. I don’t think someone has to “wear something better” or have a better hairstyle. That’s why the word “different” exists in our language.

Haha thật tuyệt vời Ellen ạ!

Cô nhanh chóng cắt những câu văn truyền cảm hứng ấy với một câu đùa, nhưng sau đó lại quay về những quan sát quả quyết của mình rất mượt mà khiến cho lời đùa phù hợp với bối cảnh của câu chuyện.

Seriously…I’m Kidding về cơ bản là 100% hoặc 0%, tùy thuộc vào từng chương. Nhìn chung, tuy vậy, tác phẩm rất vui để đọc vì cá tính tuyệt vời của Ellen đã soi sáng khắp nơi. Bạn sẽ cảm thấy vui vẻ hơn khi đọc, và trên lớp bọc dustcover của bìa cứng còn có dòng chữ:

If you buy it, you will feel better, look better, be happier, grow taller, lose weight, get a promotion at work, have shinier hair, and fall madly, deeply in love.

là một câu đùa, nhưng cũng như những chương khác trong sách, lại có một điều gì đó thực tế. Sự hài hước của Ellen có sự lan truyền lớn đến mức Seriously…I’m Kidding sẽ làm bạn phấn chấn hơn, và nếu bạn chưa yêu mến Ellen, thì một số những chương trong sách sẽ giúp bạn ở khoản này bạn nhé!

Theo Literary Treats

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Loading…