in

“Kafka On The Shore” Của Tino Thiếu Một Trang – Và Mọi Thứ Đều Thay Đổi

Chuyến đi gần nhất của mình đến Tokyo, mình mở ngăn tủ trên chuyến bay Airbnb và tìm thấy một ấn bản Kafka on the Shore của Haruki Murakami. Khoảng thời gian ấy, mình đang rất thích và mê mẩn những tác phẩm của Murakami, nên chỉ vài ngày sau mình quyết định Kafka on the Shore sẽ là tác phẩm kế tiếp mình đọc. Mọi thứ cứ như định mệnh an bài – vô tình tìm thấy một cuốn tiểu thuyết của Murakami.

Kafka on the Shore kể về hai nhân vật chính: Kafka, cậu bé 15 tuổi trốn khỏi gia đình tại Tokyo và sống trong thư viện của một thị trấn nhỏ, và Nakata, một người đàn ông lớn tuổi bị chấn thương não có khả năng trò chuyện cùng những con mèo. Khi họ cùng nhau bước vào một cuộc hành trình – Kafka tìm kiếm sự tự lập, và Nakata tìm kiếm chú mèo thất lạc – họ vô tình rối ren vào một bi kịch bí ẩn, chất chứa những điều to lớn hơn những gì họ thấy trên bề mặt.

Căn hộ cho thuê của mình ở Nakano, một phường của Tokyo. Mình nhanh chóng nhận ra, chỉ qua vài trang đầu, đây là một địa điểm quan trọng trong câu chuyện của Kafka on the Shore. Đến đoạn Nakata thơ thẩn bước đi trên những con đường ngoằn ngoèo, ngổn ngang của Nakano, mình bỏ cuốn sách vào cặp và bắt đầu trải nghiệm chính những con đường ấy. Thật may mắn làm sao qua chuyến đi này, mình sẽ luôn có thể lấy cuốn sách ra và lạc mình vào những trang giấy thần kỳ ngay tại bối cảnh của truyện. Kafka on the Shore nhanh chóng trở thành tâm điểm của chuyến du lịch Tokyo lần này.

Nếu bạn đã từng đọc bất kỳ tác phẩm nào của Murakami, bạn sẽ biết những tác phẩm này luôn ẩn chứa một năng lượng mơ mộng, hão huyền rất riêng. Khi bạn đọc, mặt nước dâng lên khỏi đầu, và thay vì bạn hớp lấy hớp để không khí bên trên, bỗng dưng, bạn sẽ có thể thở được như cá.

Thế là mình đắm chìm dưới mặt nước của những câu văn. Cái cảm giác mà chỉ còn 40 trang nữa là kết thúc Một Cuốn Sách Hay, và mình cảm thấy sẽ không thể nào đặt sách xuống được. Đó chính xác là cảm giác lúc này, không thể làm gì khác trước khi hoàn tất Kafka on the Shore.

Cho đến khi mình đọc tới trang 481.

Có một dòng chữ, viết bằng bút bi đen trong sách: “Xin lỗi, nhưng nó quan trọng với tôi.” Huh? Tại sao lại có ai viết vào sách? Và mình nhận ra một điều khủng khiếp: Ai đó đã xé đi trang 481 và 482.

Bực mình, mình đọc tiếp trang kế. Có thể mình vẫn hiểu được nội dung của sách khi đọc kỹ những gì diễn ra ở các trang kế tiếp. “She’s right, I do know the answer…” là dòng đầu của trang 483. Mình cảm thấy trái tim như vụn vỡ vì đã có một điều gì lớn lao diễn ra ở 2 trang mất tích. Mình đọc tiếp, nhưng cao trào của truyện chắc đã không còn nữa rồi.

Những cái kết của Murakami hiếm khi đi thẳng một đường. Và đôi lúc mọi chi tiết, tình tiết trong truyện đều dẫn tới một câu văn – mà lúc này câu văn lại nằm trên những trang giấy mất tích, và câu này là câu duy nhất giải thích có chuyện gì xảy ra ở hồi kết. Mình nén tâm trí vào cuốn tiểu thuyết 480 trang, cố gắng tìm ra những trang giấy còn lại chứa đựng điều gì mình đã bỏ lỡ.

Hai trang giấy ám ảnh mình nhiều tuần sau đó. Điều gì đã diễn ra ở trang 481? Điều đã có thể quan trọng tới mức như vậy? Nhưng, vì lúc này mình đang đi du lịch, nên không có cơ hội để tìm một ấn bản khác của sách.

Mình liên tục nghĩ về cái người đã gây ra biết bao nhiêu phiền toái này. Kẻ-xé-sách này là ai nhỉ? Hiển nhiên họ không xé để chọc tức người đọc kế. Hay đó lại chính là mục đích của họ?

Một cách nào đó, có thể mình và họ có cùng một mối liên kế. Ngủ cùng giường, sử dụng cùng nhà tắm, đọc cùng một cuốn sách. Có lẽ, nhiều tuần và ngày và tháng trước đó, họ cũng ngồi chính xác ở vị trí mà mình ngồi trong chuyến du lịch Tokyo này, bước vào thế giới của Murakami. Trang giấy này liệu có ý nghĩa như thế nào với họ? Trang giấy này đã giúp họ nhận ra điều gì chăng?

Cũng có khả năng trang giấy đã bị xé ra không vì lý do gì. Có thể họ cần một tờ giấy để viết lên. Suy nghĩ này làm mình cực kỳ buồn – một trang giấy bị xé để phục vụ một nhu cầu nào khác. Nhưng cũng có thể có lời giải thích hợp lý cho điều này, và đôi lúc, những băn khoăn lại đến kèm nhiều câu hỏi hơn nữa. Vì sao lại là trang này? Có thể đây chỉ là sự vô tình, chăng? Và bây giờ trang giấy đang ở đâu rồi?

 

Cũng có một nỗi lo sợ khác: Trang giấy này không có điều quan trọng hết. Và, cũng giống những tác phẩm khác của Murakami, người đọc sẽ là người quyết định, phán xét câu chuyện của anh. Có thể những ý nghĩ tưởng tượng của mình về tầm quan trọng của trang giấy đã đi quá xa so với những gì thực sự nằm trên nó.

Dù có điều gì xảy ra ở trang 481, Kafka on the Shore đã chỉ còn tồn đọng 1 trang ấy trong suy nghĩ của mình, và trang 481 chứa đựng điều gì. Nói cách khác, trải nghiệm này khá giống cách chúng ta đọc sách. Những người đọc thường muốn đọc trọn vẹn từng mảnh của một câu chuyện để sắp xếp, và hiểu về câu chuyện ấy. Chúng ta đọc hàng giờ liền trong đêm cho đến khi mình thực sự biết mọi thứ về câu chuyện. Và mất đi một mảnh của câu chuyện ấy sẽ làm bạn cảm thấy lưng chừng, như ai đó tước đoạt điều gì từ mình.

Sau khi về đến nhà, mình mới có thể tìm được một ấn bản khác của Kafka on the Shore và đọc trang kế tiếp. Tại thời điểm này, thật sự quan trọng để hiểu được nội dung nào đã lạc mất trong bối cảnh câu chuyện. Và khi biết được, mình thở phào nhẹ nhõm.

Điều kỳ diệu của những cuốn sách cũ là, những cuốn sách này chứa đựng một câu chuyện rất riêng của nó, một linh hồn riêng vượt qua những con chữ đơn thuần trên trang giấy. Nếu mình đọc cuốn sách mới của Kafka on the Shore, mình sẽ đóng sách lại, ngẫm nghĩ về sách trong nhiều ngày, và rồi quên đi. Nhưng với những gì đã diễn ra, mình như nhận được một bí ẩn để khám phá. Một quà lưu niệm dành cho tâm trí.

Theo Melissa Ragsdale

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Loading…