Câu Chuyện Hàn Gắn Tình Thương Gia Đình “My Name Is Lucy Barton”

Đặt mua sách ngoại văn My Name is Lucy Barton của Elizabeth Strout tại Tinoreadingroom.com
Instagram @laibarynp

Từ tác giả đoạt giải Pulitzer cho tác phẩm The Burgess Boys năm 2013, một tiểu thuyết ngắn nhưng đầy mạnh mẽ về cách chúng ta thường phá tan và duy trì mối liên hệ gia đình như thế nào.

Giọng văn dẫn chuyện bắt đầu vào giữa những năm 1980, khi cô mổ ruột thừa tại bệnh viện và vô tình mắc phải một cơn sốt bí ẩn giữ chân cô lại suốt chín tuần liền. Mối nguy đến tính mạng này làm mẹ của Lucy – người đã bỏ cô đi trong nhiều năm – quay trở lại và ngồi cạnh đầu giường; nhưng không làm người cha với những chấn thương tâm lý từ Chiến tranh Thế giới thứ II – người đã khiến Lucy thông minh trốn khỏi gia đình kiệt quệ này để vào cao đẳng và trở thành nhà văn – đến cạnh bên cô. Cô cưới một người đàn ông có một tuổi thơ nhẹ nhàng và hiển nhiên, không thể giúp Lucy vượt qua quá khứ đau thương của mình bên trong; nỗ lực của anh để hàn gắn khoảng cách giữa hai con người quá khác biệt đã được Strout mô tả ở vài trang buồn bã nhất My Name is Lucy Barton. Cũng giống như trong tác phẩm Olive Kitteredge vào năm 2008 của Strout, tác giả đã lột từng lớp vỏ chống đối và bảo vệ bản thân quá mức để thể hiện tình yêu thương mà mẹ Lucy cảm nhận, nhưng không thể thể hiện ra với cô. Chỉ ít hơn 200 trang giấy dày dặn, Strout đã nói về việc phân biệt giai cấp, sự hổ thẹn mà hoàn cảnh nghèo khó đã khiến nhiều người cảm thấy, căn bệnh AIDS, và sức mạnh của sự hồi phục – cùng những giới hạn của nghệ thuật. Trên hết, đây là một câu chuyện của những người mẹ và những người con gái: Cảm xúc mâu thuẫn của Lucy dành cho mẹ mình – người đã thất bại bảo vệ Lucy gần như ngang ngửa với những tội lỗi mà ngày xưa bà đã bỏ chồng và hai cô con gái mà đi. Những phần sau, người mẹ sắp chết của Lucy nói với cô “Mẹ cần con đi ra” và người cha đã đối xử tàn bạo với cô lại nhẹ nhàng nói rằng, “Con đã luôn là một cô gái tốt,” là hai phân cảnh đầy cảm động nhất truyện, Strout đã làm bạn đọc nhận ra những lỗi lầm chúng ta đã làm đều không thể bù đắp và sẽ khiến bất kỳ ai cảm thấy tội lỗi. My Name is Lucy Barton đôi lúc chuyển ý hơi nhanh, nhưng đó là bởi vì những nhân vật và ý tưởng của Strout quá hấp dẫn đến mức người đọc muốn được biết thêm về nhân vật, vì tác giả đã vẽ họ quá nhạy cảm, quá lôi cuốn.

Một tiểu thuyết dày đặc sức mạnh thơ văn: Strout đã rất thuần thục với mỗi tác phẩm mới, và Strout chưa bao giờ thất bại về tâm lý nhân vật của cô.

Theo Kirkus

Trả lời

Loading…

0