“Sing, Unburied, Sing”: Bình Cũ, Rượu Mới

Đặt mua sách ngoại văn tiếng Anh Sing Unburied Sing tại Tinoreadingroom.com
Instagram @bookpairings

Vẻ đẹp khủng khiếp của cuộc sống dọc theo những vùng đất nghèo được tập hợp trong cuốn tiểu thuyết mạnh mẽ, tươi sáng, và đầy cảnh giác này.

Mississippi ở hiện tại, những công dân đa sắc tộc đấu tranh hệt như cách tổ tiên của họ đã làm để chống lại nạn đói dai dẳng, những đồng tiền tội lỗi, và văn hóa bạo lực. Cậu bé 13 tuổi Jojo là một cậu bé gốc Mỹ-Phi nhạy cảm sống cùng ông bà ngoại và một cô em gái, Kayla, dọc Gulf Coast. Mẹ của chúng, Leonie, nghiện ngập và bị ám ảnh bởi cái chết của anh trai mình, Given, một ngôi sao bóng đá bị bắn chết vài năm về trước bởi một hung thủ trẻ tuổi da trắng trong một cuộc tỷ thí mà đáng lý ra, mọi thứ chỉ là một trò chơi thân thiện. Một cách nào đó, Leonie lại kết hôn với Michael, người anh họ của tay súng, làm thợ hàn tại giàn khoan dầu Deepwater Horizon đầy chết chóc. Câu chuyện chính của tiểu thuyết bắt đầu trên quãng đường về hướng Bắc tại nhà tù tiểu bang Mississippi, nơi Michael sắp được tại ngoại. Leonie, một cách hỗn độn, khăng khăng để mang hai đứa con cùng đón cha chúng – dù ngay từ đầu Jojo – người còn thương yêu em gái mình hơn mẹ chúng – đã không muốn tham gia vào chuyến đi này, đặc biệt ngay lúc ba ngoại vừa mắc bệnh ung thư. Dọc đường, Jojo nhận ra anh là người duy nhất nhìn thấy và trò chuyện cùng một linh hồn: Richie, một người bạn xấu số của ông ngoại đã bị giam cầm hàng chục năm trước tại một trại lao động tàn bạo khi ông ấy còn trẻ tuổi hơn Jojo. Ward, tác giả thắng giải National Book Award 2011 cho tác phẩm Salvage the Bones, am hiểu rất nhiều về khu vực Gulf Coast và sự phức tạp về văn hóa cũng như rất nhiều cuộc phiêu lưu mạo hiểm được kể qua ngôi thứ nhất của nhân vật Jojo, Leonie, và lâu lâu, Richie. Họ đều gợi lên nhiều sắc màu u tối trong từng phân cảnh, nhưng cũng không kém phần ngọt ngào, đáng nhớ, và đấu tranh với sự sợ hãi dọc chuyến đi. Có một sự tự phụ nho nhỏ trong giọng văn của Ward, cô phải học cách mô tả tránh làm cho các nhân vật dẫn chuyện quá chất thơ văn. Nhưng hạt sạn nào cũng sẽ bị che lấp bởi hình ảnh mạnh mẽ, tính hùng biện đầy chất nhạc và sự cảm thông dồi dào dù đối với nhân vật hung hăng nhất trong câu chuyện. Sự phẫn nộ bắt đầu từ những con người trưởng thành giống như một buổi tiệc bịt mắt, nhưng cái vẻ đẹp dù ở trong bất kỳ hình hài nào đều có thể giúp chữa lành vết thương của họ, kể cả những vết thương không để lộ ra ngoài.

Như những tiểu thuyết Mỹ hay và đầy ý nghĩa ngày nay, những sự thật cũ kỹ sẽ được tái hiện lại trong một thực tế mới chứa đầy những hiểm nguy và hứa hẹn.

Theo Kirkus

Trả lời

Loading…

0