Review Sách ‘The Glass Castle’

Đặt sách ngoại văn tiếng Anh The Glass Castle tại Tinoreadingroom.com
lilyannfouts

The Glass Castle là một hồi ký phi thường về nghị lực và sự chuộc lỗi, và là một cái nhìn hé mở vào một gia đình vừa cực kỳ rối loạn mà lại sống động đến lạ thường. Khi tỉnh táo, người cha thông minh và cá tính của Jeannette đã là một phần của những đứa trẻ gia đình Wall, ông đã dạy chúng vật lý, địa chất học, và cách sống trọn vẹn. Nhưng khi say xỉn, ông trở thành một con người không trung thực và phá hoại. Mẹ của Jeannette lại là một người thoải mái và tự do luôn ghét cay đắng cái ý tưởng về nhà cửa và không muốn bất kỳ trách nhiệm về gia đình nào.

Những đứa trẻ nhà Walls tự học cách chăm sóc bản thân. Chúng cho nhau ăn, mặc đồ cho nhau, và bảo vệ lẫn nhau, và dường như tự di cư đến New York. Bố mẹ của chúng theo chúng, vẫn lựa chọn cuộc sống như những người vô gia cư dù con mình có thành công đến mấy.

The Glass Castle thực sự là một câu chuyện đáng kinh ngạc — một hồi ký tràn ngập tình thương mãnh liệt từ một gia đình kỳ lạ nhưng chân thành.

Đặt sách ngoại văn tiếng Anh The Glass Castle tại Tinoreadingroom.com
readwithrachel

Chị tôi nhìn thấy The Glass Castle nằm trên bàn và ngay lập tức nói rằng, “Oh, chị đã đọc sách rồi. Nó khá là…” rồi thì chị khựng lại và chị em tôi ngay lập tức rơi vào trạng thái im lặng đến lạ lùng trong vài phút. “Thì, chị định nói, quyển sách này khá giống tụi mình, một tý thôi, nhưng cũng không hoàn toàn nữa…”

“Ừm,” tôi trả lời. “Em cũng nghĩ về điều này nhưng không thực sự có ý đề cập – bởi vì không hoàn toàn giống…”

“Ừ, không phải tất cả đều giống.” chị nói. Chúng tôi không đề cập đến The Glass Castle một lần nào nữa.

Khi lần đầu tôi nhìn thấy The Glass Castle, tôi nghĩ rằng mình đã chết trong lòng một ít vì hình ảnh bìa. Tôi không ghét tác phẩm The Divine Secrets of the Ya Ya Sisterhood bằng hai hình ảnh bìa trên The Mermaid Chair và Bastard out of Carolina, nhưng khi tôi thấy một bé gái trên bìa sách, trông rất ngây thơ, sẽ giống như một bộ phim gắn mác “Giáo dục” nằm ngay trên bìa. Chỉ là bạn sẽ hình dung mình sắp cuốn vào một thế giới tâm lý đầy những bạo hành tuổi thơ và tìm kiếm tâm hồn. Tôi không nói mọi người không đừng nên kể những câu chuyện của họ (Ý tôi là, nhìn tôi đã kể lể phía trên về chính mình), nhưng tôi nghĩ mọi người nên có cái nhìn toàn thể hơn về câu chuyện của chính mình trước khi thực sự kể chúng. Hoặc ít ra trước khi các tác giả bắt tôi đọc chúng. Xin lỗi mọi người, tôi biết mình đang rất tệ hại, nhưng tôi chỉ nghĩ rất nhiều sách với hình ảnh bé gái trên bìa khá kiêu ngạo. Họ thường quan niệm rằng khi một vài người đàn ông làm điều gì đó đáng sợ, thì mọi thứ người phụ nữ làm, bao gồm nhảy quanh đống lửa trại cùng các cô bạn gái của mình hoặc những người yêu chóng vánh, là một phần chữa lành những vết thương lòng của họ. Tôi là một người đề cao nữ quyền, và vì thế tôi cảm thấy khá tự ái khi họ khai thác phù phiếm những vấn đề về nữ quyền và biến chúng tôi thành những kẻ ngốc trên ảnh bìa.

Dù gì đi nữa, quay trở lại The Glass Castle, cuốn sách này không có gì giống và tương đồng với hình ảnh bìa của nó. Tôi chưa từng viết review về The Glass Castle trước đây bởi vì tôi nghĩ đây là một cuốn sách hoàn hảo, và làm sao bạn có thể viết review cho một cuốn sách hoàn hảo được? Tôi giống như Wayne và Garth khi lần đầu gặp Alice Cooper. Cuốn sách này là người tình Alice Cooper của tôi. Tôi chắc rằng The Glass Castle sẽ không phải là Alice Cooper của tất cả mọi người, nhưng đối với tôi như vầy mới xứng đáng là một tác phẩm. Mọi thứ về sách đều rất đơn giản, chuẩn mực, và đầy đủ những pha hành động. Nó làm tôi cười, và rồi làm tôi khóc. Những nhân vật trong truyện cũng tuyệt vời, và đồng thời cũng sâu sắc và thông minh và nhân đạo. Nói một cách khác, tôi nghĩ tác phẩm này là một câu chuyện vĩ đại của Mỹ, bởi vì đây là một câu chuyện không ai trong chúng ta muốn nhắc đến nhưng nó sẽ mãi sống trong lòng mọi người. Và một cách khác nữa, The Glass Castle là một câu chuyện rõ ràng và riêng tư đối với gia đình Wall mà tôi không bao giờ có thể hình dung nếu những câu chuyện ấy không được kể bởi chính họ.

Virginia Woolf và Rainer Maria Rilke, hai tác giả thông minh nhất tôi từng đọc, cả hai đều đã từng hỏi khi nào và làm cách nào phụ nữ mới có khả năng kể những câu chuyện mà không phải lúc nào cũng nhận thức họ là phụ nữ. Làm cách nào chúng ta viết, hoặc thậm chí sống, không chỉ là những sự đáp trả trước hành động của đàn ông, nhưng là những người độc lập nắm giữ trải nghiệm của chính mình? Tôi không biết ở những điểm nào giới tính nên là một vấn đề khi nói về sự tôn trọng lẫn nhau, nhưng tôi nghĩ chắc sẽ luôn có những chủ đề liên quan đến giới tính cho bất kỳ câu chuyện nào, nhưng có điều gì đó ở The Glass Castlechỉ đơn giản là mạnh mẽ và nhân đạo. Cuốn sách đầy lòng trắc ẩn và không nao núng. Bạn chỉ việc đọc chương đầu tiên của cuốn sách là có thể biết mình có phù hợp với sách hay không.

Gia đình của tôi sống du mục, như gia đình của Jeannette Walls, nhưng, như tôi đã nói, tất cả những câu chuyện của tôi của cô ấy đều độc đáo. Lần cuối tôi gặp bố mẹ, tôi khá bất ngờ khi chúng tôi không thực sự hiểu nhau. Tôi lớn lên, như cách mọi người lớn lên, nghĩ rằng bố mẹ tôi sẽ không bao giờ hòa hợp được với nhau, và rằng mẹ chỉ là nạn nhân của những cơn giận và những kế hoạch toan tính từ bố. Nhưng, vài năm sau, tôi nhận ra cả bố và mẹ đều có một điều gì đó từ mối quan hệ này. Tôi nghĩ rằng rất nhiều phần trong The Glass Castle nói về cách chúng ta hiểu những người thân của mình và, cách chúng ta chưa từng hiểu về họ – vì sao sẽ thật vô dụng khi ta muốn họ phải sống đúng với thước đo tình yêu hay trách nhiệm của ta. Nhưng dù thế, cuốn sách cũng nói về những trách nhiệm. Hoặc, có lẽ The Glass Castle chỉ nói về gia đình của Jeannette mà không có bất kỳ bài học đạo lý nào rút ra. Nhà Wall sống đúng với những câu chuyện của Jeannette tới mức cụ thể. Không có những tổn thương nào đến từ người lớn có thể hủy hoại những đứa trẻ nhà Wall. Jeannette kể bạn nghe điều gì đã xảy ra, và có thể cảm xúc của cô tại thời điểm đó, nhưng cô không áp đặt cảm xúc của mình lên người đọc. Dưới đây là một phần nhỏ của chương đầu tiên dành cho bạn:

Mom was sitting at a booth, studying the menu, when I arrived. She’d made an effort to fix herself up. She wore a bulky gray sweater with only a few light stains, and black leather men’s shoes. She’d washed her face, but her neck and temples were still dark with grime.

She waved enthusiastically when she saw me. “It’s my baby girl!” she called out. I kissed her cheek. Mom had dumped all the plastic packets of soy sauce and duck sauce and hot-and-spicy mustard from the table into her purse. Now she emptied a wooden bowl of dried noodles into it as well. “A little snack for later on,” she explained.

We ordered. Mom chose the Seafood Delight. “You know how I love my seafood,” she said.

She started talking about Picasso. She’d seen a retrospective of his work and decided he was hugely overrated. All the cubist stuff was gimmicky, as far as she was concerned. He hadn’t really done anything worthwhile after his Rose Period.

“I’m worried about you,” I said. “Tell me what I can do to help.”

Her smile faded. “What makes you think I need your help?”

“I’m not rich,” I said. “But I have some money. Tell me what it is you need.”

She thought for a moment. “I could use an electrolysis treatment.”

“Be serious.”

“I am serious. If a woman looks good, she feels good.”

“Come on, Mom.” I felt my shoulders tightening up, the way they invariably did during these conversations. “I’m talking about something that could help you change your life, make it better.”

“You want to help me change my life?” Mom asked. “I’m fine. You’re the one who needs help. Your values are all confused.”

“Mom, I saw you picking through trash in the East Village a few days ago.”

“Well, people in this country are too wasteful. It’s my way of recycling.” She took a bite of her Seafood Delight. “Why didn’t you say hello?”

“I was too ashamed, Mom. I hid.”

Mom pointed her chopsticks at me. “You see?” she said. “Right there. That’s exactly what I’m saying. You’re way too easily embarrassed. Your father and I are who we are. Accept it.”

“And what am I supposed to tell people about my parents?”

“Just tell the truth,” Mom said. “That’s simple enough.”

Đã rất lâu từ khi tôi đọc The Glass Castle, nên rất nhiều câu chuyện không còn mới trong tâm trí tôi, nhưng một số câu chuyện sống động tới mức tôi luôn nghĩ về nó mỗi khi nhìn thấy một cái thùng rác hoặc khi nghĩ về sa mạc. Khi học trung học, tôi nghĩ rằng lịch sử Hoa Kỳ là chủ đề buồn tẻ nhất. Rồi đến cao học, tôi tham gia vào một lớp dạy về Lịch sử Nữ giới tại Hoa Kỳ, và tôi nhận ra lịch sử về ngành công nghiệp và sự xâm chiếm khá chán nả, nhưng lịch sử về những con người thật lại khá hấp dẫn. The Glass Castle là một câu chuyện lịch sử trung thực và thực tế về con người tại Mỹ. Nó quá đỗi thân thuộc với tôi giờ phút này.

venusfilmsec

Trailer chính thức của The Glass Castle đang được công bố cùng dàn diễn viên nổi tiếng được đạo diễn bởi Jennifer Lawrence. Cùng Tino đoán xem nhân vật bố và mẹ đã diễn đạt thành công với hình ảnh bố mẹ trong bài review The Glass Castle chưa bạn nhé! 😆

Theo Sparrow

Trả lời

Loading…

0