Review Sách ‘The Price of Salt (Carol)’

Thực chất, The Price of Salt (hay còn gọi là Carol) là một trong những tiểu thuyết của Highsmith không có những cảnh tội phạm, vũ lực – nhưng câu chuyện cũng cực kỳ gay cấn. Đúng thế, Highsmith giới thiệu cây súng vào phần ba của câu chuyện, nhưng chỉ dừng lại ở đó; câu chuyện về hai người phụ nữ yêu nhau với bối cảnh dường như trinh thám trong những năm 1950 tại thành phố New York. Nữ chính, Therese, trên cuộc hành trình tìm kiếm mảnh ghép còn sót lại cho câu hỏi của chính mình: Liệu Carol có yêu tôi không? Liệu có cơ hội nào chúng tôi có thể ở bên nhau không? Tôi có dám đặt cược mọi thứ vì cô ấy không?

Trong một cuộc phỏng vấn với Indiewire, giám đốc sản xuất Todd Haynes đã nói: “The Price of Salt mang lại cảm giác hệt như phạm tội…cho những bộ não si tình và những trải nghiệm si tình. Và cảm giác bắt đầu yêu một ai đó nhưng không biết họ thực sự cảm thấy như thế nào về tình cảm này. Nên bạn ngồi xem từng chi tiết, từng dấu hiệu để tìm thấy vị trí của mình đang ở đâu trên cuộc hành trình này. Và bộ não, trong giai đoạn cực kỳ phong phú ấy, sẽ tựa như một bộ não phạm tội, tưởng tượng từng hậu quả và khả năng họ có thể bị bắt gặp. Và cũng qua cách đó, nó đã thực hiện tốt việc liên kết giữa một điều hoàn toàn chung chung với một điều khá tội lỗi.”

Và đoạn phỏng vấn này đã không những mô tả chính xác, mà còn nhấn mạnh tình huống nguy kịch giữa Therese và Carol khi họ bước qua chông gai phía trước. Một trái tim tan vỡ chỉ là điều nhỏ nhất họ phải đối mặt; và họ luôn phải canh chừng lẫn nhau, đảm bảo đối phương sẽ không bị bắt gặp. Bằng việc theo đuổi tình cảm này, hai người phụ nữ đã đánh đổi danh tiếng và gia đình của mình. Không khí nổ ra trước sự cuốn hút, nhưng trước khi họ nhấn chìm bản thân vào tình cảm ấy, cả hai phải đặt một phép thử qua những ánh nhìn đầy ý nghĩa và những cái chạm nhẹ nhàng. Điều này là sự thật khi họ tương tác với nhau ngoài đường phố – nơi có rất nhiều tai mắt.

Sự kết nối giữa Therese và Carol là tức thì; their eyes meet across a crowded room, và từ giây phút ấy, định mệnh của họ dường như đã kết dính. Carol cẩn thận và trao đi ít hơn ban đầu (vì là mẹ, cô có nhiều hơn để mất), nhưng Therese không thể dừng bản thân mình; cô choáng ngợp với mùi nước hoa của Carol, bị mê hoặc bởi đôi mắt sáng ấy.

“Is it anything to be ashamed of?”
“Yes. You know that, don’t you?” Carol asked in her even, distinct voice.
“In the eyes of the world it’s an abomination.”
The way she said it. Therese could not quite smile. “You don’t believe that.”
“”People like Harge’s family.”
“They’re not the whole world.”
“They are enough. And you have to live in the world.”

Therese và Carol hút vào nhau như nam châm. Đó là một sức hút mãnh liệt cả hai đều không chối bỏ.

Đọc đến đây, bạn có thể nghĩ: “Chà, hẳn sẽ không có cái kết đẹp cho câu chuyện này. Tôi biết bài hát này sẽ như thế nào.” Có thể Carol sẽ quay trở về với chồng. Có thể cô sẽ bắn tên thám tử tư và bị kết án giết người. Có thể chồng cô sẽ giết cô. Có thể Therese sẽ cô đơn và khốn khổ, mãi mãi sợ hãi trải nghiệm này. Dù gì đó cũng là những năm 1950, có thể; không có cách nào hai người phụ nữ này lại có được một cái kết hạnh phúc.

Nhưng họ thực sự lại có được cái kết ấy, và trong cái kết này, nó lại cực kỳ phi thường. Cách mà Carol và Therese bước qua địa ngục và những hy sinh của mình, nhưng đến cuối cùng, khi chiếc xe dừng ở vách đá, nơi mọi cốt truyện lạ lùng đều đi tìm cái chết cho riêng mình, thì nó lại trở đầu quay lại. Về sau, vào năm 1989 Highsmith đã viết:

Prior to this book, homosexuals male and female in American novels had had to pay for their deviation by cutting their wrists, drowning themselves in a swimming pool, or by switching to heterosexuality (so it was stated), or by collapsing – alone and miserable and shunned – into a depression equal to hell.

(Tạm dịch: Trước quyển sách này, những người đồng tính nam và nữ trong những tác phẩm tiểu thuyết Châu Mỹ đều phải trả giá cho sự sai lệch của mình bằng việc cắt tay, dìm chết tại hồ bơi, hoặc chuyển thành một loại bản năng tình dục khác giới khác, hoặc thu mình lại – cô đơn và khốn khổ và bị xa lánh – trở thành một sự suy thoái, suy sụp chẳng khác nào địa ngục.)

Dù bạn tin rằng Therese và Carol sẽ sống cùng nhau cả cuộc đời còn lại hoặc không, hoặc ít nhất họ đã có cơ hội bên nhau; thì không một ai trong hai người đã chết. Dù họ đã có thể làm điều đó – nhưng câu chuyện sẽ không khỏi khiến bạn đi từ điều tuyệt vời này đến điều tuyệt vời khác khi dần mở ra cuộc sống của cả hai và cách họ cùng vượt qua, hy sinh chính mình. Cái kết nào bạn nghĩ nên dành cho chuyện tình giữa Carol và Therese, cùng kể Tino nghe nhé!

Theo The Narratologist