Review Sách ‘When Breath Becomes Air’: Một Cuộc Sống Ý Nghĩa

Đặt mua sách tiếng Anh When Breath Becomes Air của Paul Kalanithi tại Tinoreadingroom.com
Katie Couric / Yahoo News

Khi Paul Kalanithi được chẩn đoán căn bệnh ung thư giai đoạn cuối vào năm 2013, anh chỉ là một người đàn ông 36 tuổi sắp có những đóng góp rất lớn cho thế giới bằng đầu óc và đôi tay của mình. Anh là một bác sĩ có khiếu – anh là bác sĩ nội trú tập sự hàng đầu của khoa thần kinh tại Đại học Stanford chỉ còn vài tháng trước khi anh hoàn tất đợt huấn luyện của mình. Anh cũng là một nhà khoa học thông minh. Những nghiên cứu luận án tiến sĩ của anh về phương pháp chữa trị gen đã mang lại cho anh giải thưởng cao quý trong lĩnh vực nghiên cứu của mình.

Và giống như mọi thứ vẫn còn chưa trọn vẹn, anh cũng là một tác giả tuyệt vời. Trước khi bước vào trường y, anh cũng nhận được hai bằng cấp về Văn học tại Đại học Stanford và anh cũng đã từng đắn đo về việc trở thành nhà văn.

Thật là một tài năng. Thật là một sự lãng phí.

Tôi biết đến câu chuyện của Kalanithi bởi vì anh đã kể câu chuyện của mình trong tác phẩm tiếng Anh When Breath Becomes Air này. Đây là một tác phẩm tuyệt vời. Tôi đã rất xúc động sau khi đọc nó, cũng như vợ và con gái tôi – Melinda và Jennifer – khi đọc xong. Thực sự, tôi có thể khẳng định rằng đây là một câu chuyện phi tiểu thuyết hay nhất tôi đã được đọc trong một thời gian dài.

Và nhờ vào cuốn sách When Breath Becomes Air này, người đọc có thể hiểu thêm và yêu mến Kalanithi hơn nữa. Anh không chỉ mang bạn đọc bước vào cuộc hành trình của anh khi anh là một bác sĩ, mà còn khi anh là một bệnh nhân và cũng vào vai trò của một người chồng – một cuộc sống gia đình bị ràng buộc nhiều điều bởi sự nghiêm ngặt của việc thực tập lâm sàng giữa anh và vợ tại Stanford. Cảm xúc của tôi bắt đầu trở nên mãnh liệt sau khi Kalanithi và vợ anh, Lucy, quyết định cùng có một đứa con dù cho (hoặc thậm chí khi) Kalanithi đã được chẩn đoán ung thư. Kalanithi luôn ở bên cạnh khi vợ anh sinh con, nhưng anh đã quá yếu và mệt từ đợt hóa trị đến mức anh không thể ôm đứa con gái bé bỏng của mình vào lòng. Tám tháng sau, Kalanithi ra đi xa khỏi nơi con gái của mình bập bẹ bước chân vào cuộc sống.

Tôi không thường là một người dễ cảm động bởi cái chết và khi một ai đó mất đi – tôi không thực sự thích tác phẩm The Last Lecture hay Tuesday with Morrie. Nhưng cuốn sách này, When Breath Becomes Air chắc chắn nhận được sự ngưỡng mộ qua những giọt nước mắt của tôi.

Tôi không biết làm cách nào một ai đó có thể đọc lời mở đầu của Lucy (vợ Kalanithi) mà không bắt đầu…nghẹn ngào. “Tôi viếng thăm mộ anh thường xuyên, cầm một chai rượu Madeira nhỏ, chai rượu chúng tôi cùng uống trong tuần trang mật của mình,” cô viết. “Mỗi lần như vậy, tôi đổ một ít xuống cỏ cho Paul…và chạm vào cỏ như đó là tóc của anh. Cady ghé thăm mộ anh trước giờ nghỉ của con, nằm trên một tấm khăn…nắm những đóa hoa mẹ và con mang đến mộ anh.”

Nhưng bạn cũng đừng sợ hãi trước những điều buồn bã này. Tôi cần phải nhấn mạnh những điều khác đã lôi cuốn tôi đọc When Breath Becomes Air.

Điều đầu tiên, tôi hoàn toàn thích thú trước những câu chuyện của Kalanithi về những bài học đào tạo phẫu thuật của anh. Tôi ngưỡng mộ những vị bác sĩ. Họ luôn phải đưa ra những quyết định khó khăn, và quá nhiều giây phút khi làm một bác sĩ đều liên quan đến sự-sống-và-cái-chết. Kalanithi đã minh họa những rủi ro trong công việc rất rõ ràng, mà không cố gắng thể hiện những điều cực kỳ phức tạp khác. Một câu chuyện sẽ gắn kết với những bậc phụ huynh khi đọc cuốn sách này là về một bệnh nhân trẻ tuổi của anh với một khối u não. “Sự khác biệt giữa bi kịch và chiến thắng được xác định bởi một hoặc hai milimet. Một ngày, Matthew,…cậu bé tâm điểm của khu nhi ngày nào, đã nhập viện trở lại. Vùng dưới đồi não của cậu đã…bị chấn thương nhẹ khi được phẫu thuật để loại bỏ khối u; cậu bé 8 tuổi dễ thương ngày nào nay đã trở thành một con quái vật 12 tuổi.”

Tôi cũng bị thu hút bởi tài hùng biện của Kalanithi. Như tôi đã đề cập, tôi rất ngưỡng mộ những vị bác sĩ, và những người tôi thực sự ấn tượng là những người không chỉ có khả năng chữa trị mà còn là những nhà văn tài ba. Và nó luôn là một điều ngạc nhiên đối với tôi khi tìm thấy một người hội tụ đủ hai điều này. Kalanithi là một người anh em trong căn nhà của những bác sĩ – nhà văn, bao gồm Abraham Verghese (người đã viết lời đề tựa cho When Breath Becomes Air), Siddharth Mukherjee (nổi tiếng với tác phẩm The Gene và The Law of Medicine), và Atul Gawande. Có lẽ tôi nên trò chuyện cùng một bác sĩ thần kinh học để tìm hiểu xem những tài năng hoàn toàn khác nhau này một cách nào đó có mối liên kết hay không.

Tôi chắc chắn rằng mình sẽ đọc lại When Breath Becomes Air. Tác phẩm tuy ngắn nhưng lại có rất nhiều lớp ý nghĩa và rất nhiều những sự so sánh đầy thú vị – giữa sự sống và cái chết, bệnh nhân và bác sĩ, con và cha, công việc và gia đình, đức tin và lý trí – tôi biết tôi sẽ hiểu When Breath Becomes Air nhiều hơn lần sau khi tôi đọc lại.

Tôi không biết làm cách nào Kalanithi có thể tìm thấy sức mạnh để hoàn tất tác phẩm When Breath Becomes Air khi anh bị suy nhược bởi căn bệnh và những đợt hóa trị mạnh? Nhưng tôi rất mừng vì anh đã làm điều này. Anh dành khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại để tìm kiếm cái ý nghĩa cuộc sống cách này hay cách khác – qua sách, viết lách, thuốc thang, phẫu thuật, và khoa học. Và tôi rất biết ơn khi đọc tác phẩm này, tôi được chứng kiến một phần nhỏ trong cuộc hành trình của Kalanithi.

Tôi chỉ hy vọng cuộc hành trình này đã không bị cắt ngắn.

Theo Gatesnotes