The Shape of Water: tiểu thuyết còn tuyệt vời hơn cả phim (Kèm đoạn đọc thử)

IG @thewellreadfox

Có hai loại chuyển thể: chuyển thể từ sách thành phim, và từ phim về sách. Và hầu hết các bản chuyển từ phim về sách đều không mấy nổi bật ngoài việc chỉ ghi chép lại những cảnh xuất hiện trên phim khán giả đã xem. Nhưng tiểu thuyết chuyển thể từ bộ phim mới của đạo diễn Guillermo del Toro, The Shape of Water, không chỉ là một bản chuyển thể thông thường. Cuốn sách của tác giả Daniel Kraus và bộ phim kể về cùng một câu chuyện, về một người phụ nữ khiếm thanh yêu một sinh vật bị giam cầm và cũng không thể nói được, theo hai cách rất khác nhau – và Tino có một bản đọc thử giúp bạn đọc thấy hai cách này là gì.

Ý tưởng đằng sau The Shape of Water của Guillermo del Toro được sinh ra trên một sân banh tennis tại Iowa. Đây là nơi tác giả Daniel Kraus, năm 15 tuổi, nảy sinh ra hạt mầm ý tưởng về một sinh vật bị nhốt trong một phòng thí nghiệm và một cô lao công cố giúp sinh vật ấy thoát ra.

Kraus mang bên mình ý tưởng này nhiều năm tháng, lâu lâu lại mang ra chơi đùa cùng nó nhưng chưa thực sự hoàn thành ý tưởng này, cho đến một buổi ăn sáng với Guillermo del Toro tại Toronto, Canada. Kraus, lúc này đã là một tác giả thành công, được nhờ để chuyển thể/viết một cuốn sách tên là Trollhunters cho đạo diễn của Pan’s Labyrinth – và trong một cuộc gặp mặt, ý tưởng của Kraus bắt đầu cuộc hành trình của chính nó để trở thành The Shape of Water dưới 2 dạng: một bộ phim và một tiểu thuyết.

“Tôi không nhớ chính xác cách ý tưởng bắt đầu, nhưng [del Toro] hỏi tôi đang làm gì và vì lý do nào đó, tôi đề cập đến ý tưởng này,” Kraus kể. “Tôi nói ‘Tôi luôn suy nghĩ một ý tưởng này về những sinh vật trong phòng thí nghiệm,’ và anh ấy bừng sáng lên.”

Kraus, khá ngại ngùng khi chia sẻ bí mật thời thơ ấu của mình cho một nhà làm phim lỗi lạc, dù anh cố gắng quay cuộc hội thoại trở lại Trollhunters, nhưng del Toro không chịu nữa. “Tôi cứ nói, “Xin lỗi anh tôi đã nói về điều này, hãy quay lại bàn Trollhunters, và anh ấy cứ, ‘Không, không, không, không, không, hãy cứ nói về chủ đề này,’ ” Kraus kể tiếp. “Nên chúng tôi bắt đầu nói về nó và anh ấy cho rằng đây là một ý tưởng đơn giản, cơ bản ngay đây. Chỉ trong vài phút lắng nghe anh nói, ‘Đây sẽ là bộ phim kế tiếp của tôi.’ ”

Sách tiếng Anh The Shape of Water
Daniel Kraus

Nhưng lại không phải. Del Toro quay trở về thực hiện Crimson Peak, và Kraus nhận ra mọi chuyện chỉ dừng lại ở đây. Nhưng sự hăng hái của del Toro đã khiến ngọn lửa trong Kraus sáng trở lại và anh quyết tâm hoàn tất ý tưởng này dưới hình hài một cuốn sách. Mà Kraus không hề hay biết del Toro vẫn đang âm thầm viết bản thảo cho bộ phim. Cuối cùng, cả hai quyết định họ sẽ kể câu chuyện theo cách riêng của mình: del Toro sẽ làm bộ phim và Kraus sẽ viết cuốn sách của anh.

“Không có gì anh ấy lên ý tưởng ảnh hưởng đến những gì tôi đã lên kế hoạch,” Kraus khi phân quyền tác giả với del Toro nói. “Nên tôi vẫn có thể làm những gì mình muốn và có suy nghĩ của riêng, rồi mọi thứ đều khớp với cốt truyện và câu chuyện del Toro vẽ nên. Tôi lấy câu chuyện của anh ấy và mở rộng nó theo nhiều hướng để có thể tóm lược lại những gì tôi muốn làm với nó.”

Khi cả hai dự án được viết, del Toro và Kraus sẽ kêu điện thoại hoặc email cho nhau thường xuyên. Cuối cùng sẽ đến một lúc Kraus không muốn biết gì về bộ phim của del Toro. Không concept, không dàn dựng, không gì cả. Anh biết giai điệu cơ bản của phim, anh biết anh muốn thay đổi điều gì và nhấn mạnh điều gì, và cặp đôi hài lòng với câu chuyện của chính mình sẽ…rất riêng.

“Đó là một đôi và cũng rất khác biệt. Nhưng tôi khẳng định là nó không hoàn toàn khác biệt,” Kraus nói. “Chỉ bởi vì tôi yêu những gì anh ấy đã đưa vào câu chuyện này. Nhưng vẫn có một số những điểm khác biệt. Những nhân vật sẽ hoàn toàn khác nhau và mọi sự việc sẽ thay đổi đáng kể. Tôi nghĩ tôi sẽ không xem đây là bản chuyển thể tiểu thuyết từ phim. Chúng tôi làm việc cùng một lúc, nhưng tôi không đòi hỏi thêm bất kỳ thông tin nào ngoài những gì anh ấy chia sẻ. Chúng tôi muốn The Shape of Water hoàn toàn có thể tự tồn tại.”

Sách tiếng Anh The Shape of Water
vfxblog

Khi bộ phim của del Toro sử dụng nhân vật Strickland của Michael Shannon trong vai ác, thì cuốn sách của Kraus biến tấu anh trở thành nhân vật nam phụ với nữ chính Elisa (Sally Hawkins trong phim). Cuốn sách cũng mở rộng nhiều chi tiết về người vợ của Strickland, người chỉ có vài phân cảnh trong phim; thần thoại học về sinh vật này, một chi tiết hoàn toàn không xuất hiện trong phim; và đi sâu vào tâm trí của những nhân vật chính, cả hai đều không nói được. Chủ yếu, cuốn sách The Shape of Water đã hoàn tất câu chuyện mà cậu bé Kraus 15 tuổi bắt đầu tại sân tennis ở Iowa.

“Dù chúng tôi không thực sự biết rõ nhau và khác nhau về quốc gia và ngôn ngữ, cả hai vẫn giao tiếp qua bộ phim mình xem,” Kraus nói. “Chúng tôi cùng xem bộ phim Creature from the Black Lagoon và những bộ phim kinh dị khác. Anh ấy xem chúng tại những rạp phim nhỏ ở Mexico, tôi xem trên TV những đêm tại Iowa. Nhưng chúng tôi đều có cùng ý tưởng. Và vô số buổi gặp mặt ngẫu hứng trong nhà hàng tại Toronto để giúp chúng tôi hình dung và cảm nhận được cảm xúc chung khi xem những bộ phim và nghĩ về những câu chuyện ấy. Đó là một giây phút khá nhiệm màu, thực sự là vậy.”


Trong phần đọc thử đặc biệt từ tiểu thuyết The Shape of Water của Kraus và del Toro, bạn sẽ thấy những cảnh không xuất hiện trong bộ phim – tiêu biểu như, cảnh cuộc hành trình của Strickland để bắt sinh vật trong rừng.

Sách tiếng Anh The Shape of Water

“THE VULTURE CIRCLES no more. Strickland had one of the remaining two índios bravos catch it. No idea how the man did it. He doesn’t really care. He leashes the bird to a spike he drives into Josefina’s stern and eats his dinner of dried piranha in front of the bird. Lots of bones in piranha. He spits them, none close enough for the vulture to peck. Its face is purple, its beak red, its neck bassooned. It displays its wingspan but can do nothing but shuffle.

“Watch you starve now,” he says. “See how you like it.”

Back into the jungle with Henríquez left behind to occupy the boat. Strickland’s terms now. No gifts. Lots of guns. Strickland pursues the natives as if General Hoyt himself is standing there giving the order. He teaches the men military hand signals. They learn fast. Their circle contracts around a village, beautiful synchronicity. Strickland shoots the first villager he sees to make a point. The vestigios flop to the mud, blubber secrets. Their last sighting of Deus Brânquia, its exact trajectory.

The translator tells Strickland that the villagers believe him to be the embodiment of a gringo myth—a corta cabeza, a head cutter. This appeals to Strickland. Not some foreign despoiler like Pizarro or Soto, but something born of the jungle itself. His white skin is pi- ranha. His hair is greasy paca. His teeth are fer-de-lance fangs. His limbs are anacondas. He’s as much a Jungle-god as Deus Brânquia is a Gill-god, and he doesn’t even hear the final order when he gives it, can’t hear shit past the screaming monkeys. But the crew hears it. They sever every head in the village.

He can smell Deus Brânquia. Smells like milky silt from the river bottom. Maracuya fruit. Crusted brine. If only he didn’t have to sleep. Why don’t the índios bravos ever get tired? By moonlight he stalks them and witnesses a ritual. Bark shavings pulverized into a globby pale paste atop a frond. One of them kneels, holds his eyelids open. The other rolls the frond and coaxes from it a single drop of liquid onto each eyeball. The kneeling one pummels the mud with his fists. Strickland is drawn by the suffering. He steps into the open, kneels before the standing man, and holds open his own eyelids. The man hesitates. He calls it buchité, makes gestures of caution. Strick- land does not budge. Finally, the man squeezes the frond. A bulb of white buchité fills the world.

The pain is indescribable. Strickland writhes, kicks, howls. But he survives. The burning subsides. He sits up. Wipes the tears. Squints up into the guides’ blank faces. He sees them. More than that, he sees into them. Along the crooked canals of their wrinkles. Deep inside the forest of their hair. The sun rises, and Strickland discovers an Amazon of infinite depth and color. His body sings with vitality. His legs are cashapona trees, sinewed with roots like fifty extra feet. He peels off his clothes. He doesn’t need them. Rain bounces off his naked skin as if from rock.

The Gill-god knows it can’t hold back the Jungle-god, not as the latter guns Josefina so hard hunks of its hull fall into the river. Deus Brânquia backs itself into a boggy bayou. There the boat breaks down. The bilge pump is clotted and the captain’s cabin is filling with water and still Henríquez refuses to move. The Bolivian gets out the tools. The Brazilian hauls forth the harpoon gun, Aqua Lung, and net. The Ecuadorian rolls out a barrel of rotenone, fish pesticide from the jicama vine he claims will force Deus Brânquia to the sur- face. “Fine,” Strickland says. He stands at the bow, naked, arms out- stretched, electric with rain, and calls to it. There is no telling for how long. Days, maybe. Maybe weeks.

Deus Brânquia, at last, rises from the shoal, the blood sun carv- ing the Serengeti, the ancient eye of eclipse, the ocean scalping open the new world, the insatiable glacier, the sea-spray spew, the bacte- rial bite, the single-cell seethe, the species spit, the rivers the vessels to a heart, the mountain’s hard erection, the sunflower’s swaying thighs, the gray-fur mortification, the pink-flesh fester, the umbili- cal vine cording us back to the origin. It is all this and more.

The índios bravos drop to their knees, beg forgiveness, cut their own throats with their machetes. The savage, uncontrolled beauty of the creature—Strickland shatters, too. He loses bladder, bowels, stomach. Bible verses from Lainie’s pastor drone from a forgotten, squeaky-clean purgatory. The thing that hath been is that which shall be. There is no new thing under the sun. This century is a blink. Everyone is dead. Only the Gill-god and the Jungle-god live.

Strickland’s crash is brief and happens but once. He will try to forget it ever happened. When he reaches the city of Belém a week later in a Josefina listing forty degrees and half-sunk, he is wearing the translator’s clothes. Knowing too much, the man had to be killed. By now, Henríquez is recovered, clinging to the king post and blinking at the vaporous spring, throat bobbing as he works to swallow the fantasy Strickland has fed him. Henríquez was a good captain. Henríquez caught the creature. Everything went as expected. Henríquez looks to his logbook for corroboration, but he can’t find it. Strickland fed it to the vulture, watched it choke, watched it seizure and die.

He confirms all of this on a phone call to General Hoyt. Strickland survives the call only with the distraction of green hard candies. Generic label, synthetic taste, but the flavor is achingly concentrated, almost voltaic. He cleaned out every market in Belém, harvesting nearly a hundred bags before making the call. The crunch of the candy is loud. Despite thousands of miles of wire, Hoyt’s voice is even louder. As if he’d always been there in the jungle, observing Strickland from behind sticky fronds or veils of mosquitoes.

Strickland can think of nothing that worries him more than lying to General Hoyt, but the actual details of Deus Brânquia’s capture, when he tries to recall them, make no sense. He believes the rotenone was, at some point, poured into the water. He recalls the sizzling effervescence. He remembers the M63, the stock a block of ice against his feverish shoulder. Everything else is a dream. The creature’s balletic gliding through the depths. Its hidden cave. How it waited there for Strickland. How it did not fight. How monkey screams resounded off the rock. How before Strickland aimed the harpoon, the creature reached out to him. Gill-god, Jungle-god. They could be the same. They could be free.

He squeezes his eyes shut, kills the memory. Hoyt either buys his version of the capture or doesn’t care. Hope trembles through Strickland’s hands, rattling the receiver. Send me home, he prays. Even though home is a place he can no longer picture. But General Hoyt isn’t a man who answers prayers. He requests that Strickland see the mission through to the end. Escort the asset to Occam Aerospace Research Center. Keep it safe and secret while the scientists there do their thing. Strickland swallows shards of candy, tastes blood, hears himself comply. One last leg of the journey. That’s all it is. He’ll have to relocate to Baltimore. Maybe it won’t be so bad. Move the family up north, sit behind a tidy desk in a clean, quiet office. It’s a chance, Strickland knows, to start over, if only he can find his way back.”

Theo Germain Lussier

Trả lời

Loading…

0