Từ Khi Nào Chúng Ta Bắt Đầu Đọc Sách Trong Im Lặng?

wiseGEEK

Phần lớn lịch sử con người, việc đọc đã là một truyền thống đọc thành lời. Những người Hy Lạp cổ xưa đọc lên các đoạn văn, và những thầy tu Châu Âu cũng đọc to giữa những thời đại u tối. Vài thế kỷ gần đây, việc đọc đã trở thành một điều gì đó xa xỉ, chỉ dành riêng cho những người có địa vị, những người có cơ hội được học, được biết đọc chữ.

Thú vị hơn hẳn, là có một cuộc tranh cãi khốc liệt về việc, tại thời điểm nào xã hội Châu Âu thực hiện một cú nhảy vọt từ đọc to thành đọc trong im lặng. Một số những nhà học giả nói rằng người xưa có đọc to và cũng có đọc nhỏ, một đoạn văn trong tác phẩm Confessions của St. Augustine đã chứng minh điều này.

But when Ambrose used to read, his eyes were drawn through the pages, while his heart searched for its meaning; however, his voice and tongue were quiet. Often when we were present—for anyone could approach him and it was not his habit that visitors be announced to him—we saw him reading in this fashion, silently and never otherwise.

Những nhà học giả nhìn nhận sự thay đổi này qua nhiều hướng khác nhau. Một vài người cho rằng đó là những giây phút thực sự tuyệt diệu đối với Augustine, và là ngoại lệ vì việc đọc trong im lặng không thực sự tồn tại. Một vài người khác lại nói đoạn văn hàm ý muốn chỉ ra sự thô lỗ của Ambrose, rằng anh vẫn tiếp tục đọc trong âm thầm kể cả khi có người vừa bước chân vào phòng. “Giống như cách một người tiếp tục nhắn tin trên điện thoại khi bạn muốn nói chuyện cùng họ,” D. Vance Smith, một nhà trung cổ học của ngành Anh ngữ ở Đại học Princeton, đã nói.

“Giả thuyết mặc định ở những giai đoạn cổ điển này, nếu bạn đang đọc sách ở nơi có nhiều người, bạn cần phải đọc to và chia sẻ chúng,” Smith nói. “Đối với chúng ta ngày nay, chúng ta sẽ đọc trong âm thầm và giữ cho bản thân mình.” Và dù gì đi nữa, trong một khoảng thời gian nào đó, văn hóa đọc của xã hội đã chuyển mình, và các nhà học giả gọi đó là “cuộc sống nội tâm”.

Alberto Manguel đã viết trong tác phẩm A History of Reading vào năm 1996:

But with silent reading the reader was at last able to establish an unrestricted relationship with the book and the words. The words no longer needed to occupy the time required to pronounce them. They could exist in interior space, rushing on or barely begun, fully deciphered or only half-said, while the reader’s thoughts inspected them at leisure, drawing new notions from them, allowing comparisons from memory or from other books left open for simultaneous perusal. And the text itself, protected from outsiders by its covers, became the reader’s own possession, the reader’s intimate knowledge, whether in the busy scriptorium, the market-place or the home.

Nhà sử học Robert Darnton cũng đã viết, “Đối với hầu hết mọi người ở xã hội Châu Âu hiện đại, việc đọc là một hoạt động xã hội. Việc đọc có thể diễn ra trong các workshops, nông trại, hoặc quán nước. Hầu như luôn phải đọc to nhưng không phải lúc nào cũng mang tính giáo dục hoặc mở mang cho người nghe. “Xu hướng này tiếp tục ở cuối những năm 1700; nhưng đến cuối những năm 1800, người kể chuyện của Marcel Proust (một nhà văn người Pháp) muốn có thời gian đọc và suy nghĩ riêng tư trong phòng ngủ của mình. Việc đọc kín đáo đã trở thành một thói quen cho những người giàu có, được giáo dục cao vừa có thể chi trả cho những cuốn sách, và vừa có thời gian để đọc chúng. Xu hướng mới này xuất hiện cũng bởi vì sự phân chia giai cấp và sự hình thành của nhiều lựa chọn đọc/viết đa dạng trên thị trường. Cho đến năm 1750, thống kê cho thấy những người biết đọc chỉ có vài cuốn sách họ đọc tới đọc lui, giống như Kinh thánh, sách niên giám, hoặc những tác phẩm mang tính cầu nguyện, tín ngưỡng. Mãi cho đến năm 1800, mọi người mới bắt đầu đọc báo và tạp chí, và cho đến cuối thế kỷ ấy, họ mới đọc tiểu thuyết và văn học thiếu nhi.

Và ở một thời điểm nào đó, việc đọc đã trở nên phổ biến và đại trà. Tino rất mừng vì điều này, chúng mình thực sự không thể tập trung khi có ai đó đọc to sách cho Tino nghe  😆 

Theo Hilary Schuhmacher

Trả lời

Loading…

0