Tuổi Trẻ, Những Trải Nghiệm Và ‘Into The Wild’

Tháng 04 năm 1992, một người đàn ông trẻ tuổi từ một gia đình giàu có đi nhờ xe đến Alaska và đi một mình vào chốn hoang dã phương Bắc Mt. McKinley. Tên của anh là Christopher Johnson McCandless. Anh đã quyên góp $25,000 tiền tiết kiệm của mình vào từ thiện, bỏ chiếc xe và gần hết tài sản cá nhân, đốt tất cả tiền trong ví của mình, và tạo ra một cuộc sống cho bản thân anh. Bốn tháng sau, một nhóm những thợ săn nai tìm thấy thi thể bị phân rã của anh. Nhưng cách McCandless ra đi lại là một câu chuyện khó quên của Into The Wild.

Ngay sau khi tốt nghiệp cao đẳng năm 1991, McCandless đã chu du khắp miền Nam và Tây Nam. Tại sa mạc Mojave, anh để lại chiếc xe, tháo biển số, và đốt sạch tiền bạc của mình. Anh sẽ cho mình một cái tên mới, Alexander Supertramp, và, khi không còn đối mặt với những rào cản về tiền bạc, anh sẽ – lần đầu tiên – được đắm mình trong những gì tinh túy nhất của cuộc sống, những trải nghiệm chưa được sắc lọc bởi sân si mà thiên nhiên tặng cho chúng ta. Để lại bố mẹ và em gái của mình, anh biến mất vào thiên nhiên.

Into The Wild

Bạn đọc có thể ban đầu gặp khó khăn đồng cảm với Christopher Johnson McCandless, người đàn ông trẻ tuổi đã qua đời bí ẩn tại vùng hoang dã của Alaska mà John Krakauer đã kể đầy cảm động trong cuốn sách của anh, Into The Wild.

Khi câu chuyện của chàng trai McCandless hé lộ trên từng trang giấy, có vẻ anh đã đang túng thiếu lương thực, đồ đạc và anh cũng chẳng có ý tưởng đi đâu, làm gì khi anh vẫy tay chào người lái xe đã cho anh quá giang đến Alaska, trước khi anh bước vào những bụi cây ngày 28 tháng 04 năm 1992. Thêm vào đó, lý tưởng đã dẫn anh đến cuộc phiêu lưu lãng mạn, đầy chết chóc này xuất hiện vừa thiếu sót vừa không rõ ràng, nó chiếm lấy anh qua những cụm từ như “những con người vật chất” và nhu cầu để “cách mạng hóa cuộc sống của bạn và bước vào một thế giới trải nghiệm hoàn toàn mới,” cùng với những lời khẳng định sáo rỗng mà các nhà văn/triết lý gia ngày xưa như Tolstoy, Thoreau và Jack London đã khiến anh mê muội.

Điều khó có thể chấp nhận được là khi anh từ chối tiết lộ nơi ở của mình với gia đình yêu thương anh hết mực sau khi anh tốt nghiệp tại trường Đại học Emory năm 1990 và ngay tức thì bước vào cuộc hành trình cao ngạo của mình. Trong sách, tác giả Krakauer cũng không đưa ra những phân tích về bi kịch tâm lý mà nhân vật chính của anh có thể đã trải qua.

Nói ngắn gọn, ít ra những trang đầu của Into The Wild rất nhiều bạn đọc cùng chia sẻ sự tức giận khi đọc bài báo của tác giả Krakauer trên tạp chí Outside cuốn sách này lấy ý tưởng từ. Một người dân tại Alaska đã viết thư và gửi về tác giả: “Dù tôi đồng cảm với bố mẹ anh ấy, nhưng tôi không thể thông cảm cho anh ta. Một sự ngu dốt có chủ ý…sự không tôn trọng mảnh đất này, và đã thể hiện đầy nghịch lý sự kiêu ngạo có kết quả hệt như vụ tràn dầu Exxon Valdez tại Alaska — cũng chỉ là một trường hợp về những người đàn ông thiếu chuẩn bị, tự tin thái quá vụng về nay đây mai đó và phá hoại mọi thứ bởi vì họ thiếu sự khiêm tốn cần có. Mọi thứ đều phụ thuộc vào mức độ của mỗi con người.”

Ấy vậy mà tác giả Krakauer sẵn lòng vạch ra những sai sót của nhân vật chính, ông cũng đã viết một tác phẩm tuyệt vời có thể kìm giữ sự lên án của bạn đọc đến giây phút cuối cùng. Dù viết về vô số những khiếm khuyết của nhân vật chính, ông cũng có để lại vài manh mối rằng có một điều gì đó đặc biệt về câu chuyện này. Ông viết qua lăng kính của những con người đã gặp McCandless trong cuộc hành trình của anh để mô tả anh là một người đàn ông thông minh, lạ thường và dễ thương đến mức nào.

Tác giả mô tả những người đi trước McCandless, những người đã có ước mơ được leo các ngọn núi cao, khám phá những mảnh đất bị ruồng bỏ hay có những yếu tố dũng cảm đầy vị tha. Krakauer giới thiệu trong mỗi 18 chương của mình và phần đề tựa với những trích dẫn văn học về hoang dã, những trích dẫn có liên kết với những gì McCandless có thể đã cảm nhận trong cuộc hành trình.

Điều gì là giọt nước tràn ly của bạn? Và bạn ‘tràn’ ở mặt nào của ly, trong hay ngoài? Đây lại là một kỹ năng tác giả thể hiện khi tái dựng lại cuộc đời và cái chết của McCandless, kỹ năng chứng kiến đầy nghệ thuật những mảnh ghép của cuộc sống cho tới khi mảnh cuối cùng rơi vào vị trí của mình trên bàn xếp hình trang cuối cùng. Dành phần hay và bí ẩn cuối cùng.

Hai trong những chương cảm động nhất tác phẩm là hai chương mà tác giả kể về lý do vì sao ông kết nối sâu sắc với nhân vật chính như vậy. Ở hai chương ấy, Krakauer kể rằng ông cũng đã từng là một thằng con trai ngông cuồng của một người cha yêu thương nhưng hống hách, và cách ông cũng thể hiện sự ngông cuồng ấy bằng cách đưa bản thân vào thiên nhiên.

Chính xác là, ông quyết định đi vào vùng hoang dã của Alaska và leo một ngọn núi, ngọn Devil’s Thumb, bằng một con đường chưa một ai leo trước đây. Điều diễn ra kế tiếp là một trải nghiệm kinh hoàng của cuộc phiêu lưu tuyệt vọng này, đầy những đoạn văn hay nhất trong lịch sử văn học về leo núi.

A trancelike state settles over your efforts; the climb becomes a clear-eyed dream,

Hours slide by like minutes. The accumulated clutter of day-to-day existence — the lapses of conscience, the unpaid bills, the bungled opportunities, the dust under the couch, the inescapable prison of your dreams — all of it is temporarily forgotten, crowded from your thoughts by an overpowering clarity of purpose and by the seriousness of the task at hand.

Không như McCandless, tác giả sống sót sau chuyến phiêu lưu điên rồ ấy, dù theo quan điểm của Krakauer bản thân ông cũng không xứng đáng để sống tiếp. Từ kinh nghiệm của mình, tác giả kết luận: “Khoảng thời gian tuổi trẻ ấy của tôi, cái chết vẫn còn là một khái niệm trừu tượng như hình học hay hôn nhân. Tôi không được trải nghiệm hồi kết đáng sợ hay sự tàn khốc mà cái chết mang lại cho những người xung quanh ta.”

View this post on Instagram

Tag a Supertramp❤ Follow us @movie__gasm for more Let me know wt you think about this movie in comments Into the Wild (2007) IMDB-8.1 This is movie of real beauty🎬💓. The feelings it evoked were all based on the power of the acting and the writing. The words were real and human. The relationships seemed real and human.  This film is a wonderful glimpse into the life of a kid, wise beyond his years, and the bonds❤❤ that he creates with people along the way. Hirsch ❤deserves a lot of credit☇, because he sacrificed and gave of himself to the role. . . . . . . . . . . . . #intothewild #seanpenn #emilehirsch #kristenstewart #vincevaughn #williamhurt #magicbus #supertramp #christophermccandless #love #hollywood #jonkrakauer #adventure #moviescenes #movies #cinema #films #quotes #lifequotes #moviegasm

A post shared by Movie Junkie (@movie__gasm) on

Thêm vào đó, “việc tiếp cận qua những hành vi mạo hiểm là một thói quen và văn hóa của hầu hết chúng ta,” Krakauer viết. “Ta có thể hiểu những hành động mạo hiểm khi còn trẻ như cách chúng ta dần hòa nhập, như kiểu một hành vi đã bám víu vào trong gen của ta. Candless, chỉ khác chúng ta là anh đã làm đến mức cực đoan hành vi ấy.”

Tác giả Krakauer đã vượt qua những nhu cầu để làm điều mạo hiểm, Candless dường như cũng dần muốn điều này. Tino không muốn tiết lộ quá nhiều chi tiết của câu chuyện cho bạn, nhưng bạn đọc có thể đoán được rằng cuối cùng thì Candless cũng muốn bước ra khỏi nơi hoang dã và ổn định cuộc sống. Nhưng e rằng lúc ấy đã quá trễ. Trong những đoạn văn của Krakauer thuật lại, thì hình ảnh này không đổi quá buồn. Bởi vì câu chuyện lấy tiền đề về sự kiêu hãnh, một kiểu định mệnh trái nghịch với nhận thức vào phút chót, nên bản chất Into The Wild đã mang yếu tố bi kịch đầy kinh điển. Cuối cùng, tác giả Krakauer đã mang câu chuyện của một kẻ lập dị đi vào những cánh rừng, và biến cuộc phiêu lưu ấy thành một quyển hồi ký bi kịch, cảm động về khao khát của con người.


Greetings from Fairbanks! This is the last you shall hear from me, Wayne. Arrived here 2 days ago. It was very difficult to catch rides in the Yukon Territory. But I finally got here. Please return all mail I receive to the sender. It might be a very long time before I return South. If this adventure proves fatal and you don’t ever hear from me again, I want you to know you’re a great man. I now walk into the wild.

Đây là bưu thiếp McCandless gửi cho một người bạn ngày 27 tháng 04 năm 1992. Bốn tháng trước khi anh mất. Ước mơ của anh là được sống tại vùng hoang dã của Alaska, không liên hệ hay nhận sự trợ giúp từ thế giới bên ngoài. McCandless tìm được một chiếc xe bus bỏ hoang dọc đường (xuất hiện trên hình bìa sách) và chiếc xe ấy trở thành nhà của anh. Từ đó, anh bắt đầu đi tìm thức ăn và săn động vật. McCandless không có la bàn, hay dụng cụ gì. Nếu không nhờ người đàn ông tốt bụng đã cho McCandless đi nhờ xe ở chuyến đi cuối cùng của anh, có thể anh cũng không còn một đôi ủng ra hồn. – Một điều mà McCandless có rất nhiều, đó là SÁCH, sách của các tác giả: Henry David Thoreau, Boris Pasternak và Leo Tolstoy. Văn phong trong nhật ký của Chris cũng cho thấy anh chịu sự ảnh hưởng lớn từ văn chương của Jack London.


I have had a happy life and thank the Lord. Goodbye and may God bless you all!

Là đoạn nhật ký ngày 12 tháng 08 năm 1992. McCandless cảm thấy cơ thể anh đang yếu dần, và anh sụt cân nhanh chóng, anh cảm thấy hồi kết đang gần kề. Trong ngày này hay sau đó vài ngày, anh qua đời. Ba tuần sau, một nhóm thợ săn tìm thấy thi thể của anh. Nếu như McCandless còn sống, có thể anh đã được nhóm thợ săn cứu kịp thời.

Theo Christopher Lehmann-Haupt

Trả lời

Loading…

0