Việc Đọc & Chia Sẻ Cùng Nhau Sẽ Giúp Ta Hiểu Sâu Hơn Về Tác Phẩm

Shutterstock

Tôi đã từng có khoảng thời gian băn khoăn về tình yêu thực sự của mình dành cho sách kể từ khi tôi gặp khó khăn cảm thấy thích thú với những tiểu thuyết mình được phân công đọc tại trường học. Thực tế mà nói, nếu tôi nhìn thấy The Odyssey một lần nữa, có thể tôi sẽ mất trí. Với tư cách một người yêu sách hết mức, tôi phải tự hỏi bản thân:”Vì sao tôi lại gặp quá nhiều khó khăn cảm nhận những tác phẩm học thuật tại trường? Chẳng phải những cuốn sách ấy rất hấp dẫn với những người ham đọc sách thông thường để chúng được liệt kê vào danh sách các tác phẩm học thuật?” Và tôi mất 2 năm trong các lớp học tiếng Anh ở cao đẳng để tìm thấy câu trả lời của mình.

How Collective Readership Takes Us Deeper

Học kỳ vừa qua, tôi đăng ký một lớp cứ như hội đọc sách mỗi tuần, ngoại trừ nó vẫn tính điểm cao đẳng. Không những tôi được giao đọc các tác phẩm mà tôi đã liệt kê vào danh sách các tác phẩm tiểu thuyết hay nhất mọi thời đại của mình, mà xung quanh tôi còn có những người ham đọc sách khác ở mọi độ tuổi. Giáo sư của chúng tôi phân công tác phẩm The World According to Garp của John Irving; một tiểu thuyết nói về sự sống và cái chết, nữ quyền và nam quyền, gia đình, và mọi thứ cơ bản về điều kiện con người qua một câu chuyện được viết tỉ mỉ với những nhân vật cực kỳ đáng yêu. Những con chữ của Irving làm tôi cười phá lên và khóc òa chỉ trong một lần ngồi đọc. Nói đúng hơn thì, đó là một trải nghiệm đọc tuyệt vời.

Tôi đã cực kỳ ngây ngất trên đường tới lớp sáng nay sau khi hoàn tất cuốn sách, và nhìn thấy rất nhiều bạn học khác đang thấp thỏm với sự hào hứng trên ghế của họ cũng như tôi. Chúng tôi tham gia vào một buổi đối thoại đầy ý nghĩa cùng giáo sư, và mọi người đều có một sự tôn trọng sâu sắc cho tác giả Irving. Cuối buổi học, giáo sư rưng rưng nước mắt trong khi tất cả chúng tôi tràn trề cảm xúc cùng thầy. Tôi cảm thấy rung động khủng khiếp khi bước ra khỏi lớp, một cảm giác về văn học khuấy động những cảm xúc tôi chưa từng cảm thấy kể từ sau khi đọc The Catcher in the Rye.

Tôi bắt đầu nhìn lại bản thân mình với tư cách một người đọc sách, tự hỏi làm cách nào tôi có thể tiếp tục có được những trải nghiệm văn học mỗi lần tôi hoàn tất một tác phẩm. Nó làm tôi ngạc nhiên vì một phần của trải nghiệm ấy dựa vào môi trường tôi đọc và những người xung quanh tôi. Tôi ngồi cùng những người giống tôi không chỉ cùng chia sẻ tình cảm dành cho sách mà còn tiếp cận mọi tác phẩm tiểu thuyết được phân công với một tư duy rộng mở.

Chúng tôi dần dần xem lớp học như một không gian thoải mái để khám phá chiều sâu của những con chữ thay vì xem chúng như yêu cầu bắt buộc cho chuyên ngành. Chính cái ngày ấy tôi nhận ra tầm quan trọng của những người đọc để ở trong một môi trường có những người đọc khác. Tôi tìm thấy mục đích của mình trong văn học khi thêm một sắc màu được đưa vào lăng kính tôi nhìn nhận cuộc sống, và còn cách nào hay hơn ngoài việc chia sẻ sắc màu ấy với những người xung quanh bạn?

Tôi càng thảo luận tác phẩm cùng một người khác, tôi càng hiểu rõ hơn về nó. Văn học và sách có ý nghĩa với chúng ta vì nhiều lý do, và một người có thể hiểu rõ hơn đa chiều của những con chữ tác giả viết khi người ấy khám phá cái ý nghĩa được tiếp nhận bởi một người thứ hai. Cho đến khi tôi thấy giáo sư khóc, tôi mới nhận ra những khía cạnh của tiểu thuyết này quan trọng và có ý nghĩa với thầy như thế nào. Cho đến khi tôi lắng nghe những suy nghĩ và chia sẻ của những người cùng đọc sách, tôi mới hiểu được tiểu thuyết này có thể làm mọi người rung động tới mức nào. Sách là để thúc đẩy, khuyến khích những suy nghĩ, và tôi đã học được rằng những suy nghĩ này cần được chia sẻ để chúng ta có thể hoàn toàn hiểu được tầm ảnh hưởng của những con chữ trong sách.

Theo BookTrib

Trả lời

Loading…

0